Olympics 1992 tại Barcelona, môn Điền kinh cự ly 400 mét nam, từng đoạt HCV tại giải VĐTG trước đó một năm nên Derek Redmond được đánh giá rất cao. Tại vòng loại và tứ kết, Redmond luôn dẫn đầu nhóm. Nếu tiếp tục duy trì phong độ ấy, anh hoàn toàn có thể đoạt HCV.
Redmond khởi đầu lượt chạy bán kết rất suôn sẻ. Xuất phát tốt, tốc độ ổn định và chuẩn bị nước rút sau khúc cua. Bất ngờ, Redmond khuỵu xuống, tay ôm bắp đùi sau, khuôn mặt lộ vẻ đau đớn tột cùng. Chấn thương gân kheo đã khiến Redmond thậm chí không thể đặt hẳn chân xuống đất. Trong nỗi thất vọng tràn trề, anh nằm vật ra trên đường pit. Các nhân viên y tế chạy đến đưa anh đi bệnh viên. Nhưng những gì xảy ra sau đó mới thật sự là tinh thần Olympics.
Redmond vùng dậy, từ chối sự chăm sóc y tế. Từng bước tập tễnh, anh tiếp tục cuộc đua của riêng mình. Sau giây lát sửng sốt, cả sân vận động vang lên tiếng vỗ tay khích lệ và khâm phục. Từ bên ngoài, một người đàn ông chạy vào đường pit, ôm lấy Redmond và dìu anh về đích. Đó chính là cha của Redmond. Hình ảnh Redmond dựa đầu vào vai cha mình tại đích đến là khoảng khắc không thể nào quên với hơn 65.000 khán giả có mặt trên sân hôm đó và trong cả lịch sử Olympics. Những gì cha Redmond nói với báo chí vừa là động lực vừa là mục tiêu của tất cả VĐV: “…cho dù điều gì xảy ra, cậu ấy cũng sẽ về đích. Chúng tôi đã khởi đầu sự nghiệp cùng nhau nên sẽ cùng nhau kết thúc.”
Derek Redmond từng hai lần lập kỷ lục 400 mét của nước Anh, HCV môn Điền kinh tiếp sức 4x400 mét tại giải Vô địch Châu Âu năm 1986 và Vô địch Thế giới 1991. Thành tích ấy càng đáng khâm phục hơn nếu ta biết từ năm 1988 Redmond đã trải qua hàng chục lần phẫu thuật vì những chấn thương rải đều từ bắp chân lên đùi.