Người Việt Nam mình có thói quen từ lâu nghe nhạc phải có ca từ, họ quen nghe ca khúc. Thế nên để đi theo dòng âm nhạc New-Age tại Việt Nam thì mọi nhạc sĩ, nghệ sĩ, ca sĩ ít nhiều đều có khuynh hướng chuyển thể các ca khúc sang dòng âm nhạc này, trau truốt phần sáng tác âm nhạc hòa quyện với giọng hát.
Như đã nói ở trên, nhạc New-Age thế giới vốn đa phần là những bản nhạc không lời, nếu có sử dụng tiếng hát cũng ở một giới hạn như một nhạc cụ và chủ yếu hát những hư từ không có nghĩa (vocal), hoặc cắt ghép những câu hát màu sắc, mang âm hưởng tụng niệm gợi không gian. Đó là một trong những khác biệt cơ bản giữa New-Age tại Việt Nam nay mai so với New-Age của Âu Mỹ xưa nay.
Cuối cùng, sẽ không bao giờ là dễ dàng để chúng ta thực sự nắm bắt được những câu chuyện bất di bất dịch về âm nhạc nói chung hay New-Age nói riêng, nhất là bằng ngôn ngữ của chúng ta mà không phải chính ngôn ngữ âm nhạc. Tôi luôn nghĩ âm nhạc mãi là riêng âm nhạc mà thôi, nó cần ta nghe và cảm nhận ở tâm hồn.
Cho tôi được đưa một suy nghĩ cá nhân về New-Age, tôi chỉ thường thấy một sự đồng cảm mơ hồ rằng nó hẳn là một ngôn ngữ âm nhạc ra đời bởi những nghệ sĩ đã dựa vào một niềm tin, một thứ ý thức cấp thiết và mãnh liệt về sự giải phóng tâm hồn trước sáng tạo âm nhạc, trước thế giới hiện đại, tôi có thể nhìn sự vật bằng những suy tưởng đa chiều và đón nhận những cảm hứng về một vấn đề nào đó trong tương quan một không gian bất tận rộng lớn của vũ trụ thay vì đặt nó trong cảm quan hạn chế của đôi mắt, đôi tai.
Nghe các tác phẩm New-Age, ta cảm thấy niềm tin về sự hội tụ mọi ngôn ngữ nghệ thuật trong một khuynh hướng tư duy, một ngôn ngữ tinh hoa bằng âm nhạc chăng?
New-Age mang tư duy chứa đựng cách này hay cách khác, ít hoặc nhiều sự có mặt của mọi loại hình nghệ thuật khác như thi ca, văn học, kiến trúc, hội họa, điêu khắc, điện ảnh... nó tới từ ý thức cấp thiết phải mạnh hơn để dễ giải phóng được những khó khăn nhất, ở những nơi hiểm hóc sâu kín nhất trong tâm hồn con người, thỏa mãn con người.
Bạn có nhìn thấy nét mặt thanh thản của Yanni trong buổi trình diễn ở điện Parthenon, thành phố Athens, Hy lạp khi ông ta chơi bản “One Man’s Dream” (Giấc mơ đời người) hay như bản “Until the last moment“ (Cho đến khoảnh khắc cuối cùng) rồi chứ?
Chắc hẳn khi lắng nghe những bản nhạc ấy, tôi tin rằng bạn đã từng thấy điều gì đó xảy ra trong tâm hồn mình ở từng khoảng khắc cho tới khoảnh khắc cuối cùng khi nghe những bản nhạc ấy.
Khoảng khắc cuối cùng của Yanni có thể là một khoảnh khắc, nhưng với bạn và với tôi, liên hệ với đời sống riêng, ta lại chọn cho mình một khoảnh khắc rất khác nhau khi nghe tác phẩm ấy, mọi người khác cũng vậy.
Cũng như thế, khi nghe “Islands Of The Orient” (Những hòn đảo phương Đông) của Vangelis, bạn sẽ thấy sóng, thấy những sinh vật biển, thấy những hòn đảo phương Đông và bạn tự hỏi tại sao nhiều tác phẩm khác không mang về cảm xúc như thế, trong bạn xảy ra những suy tưởng lạ kì, nó làm bạn thấy mình thay đổi một cách khó hiểu nhưng dễ chịu, một cánh cửa nhỏ nào đó trong ngách sâu tâm hồn bạn vừa được mở ra, bằng một giác quan thứ N nào đó, bạn thấy hiểu bản thân mình hơn một chút song lại không chắc bạn đã biết đích xác điều gì.
New-Age có lẽ có khoảng cách với chúng ta là thế, mà cũng lại gần gũi là thế. Những lúc như vậy, tôi cảm thấy một phần nào đó trong tâm hồn mình được vuốt ve, được giải thoát khỏi một vài sự trăn trở lặt vặt trong cuộc sống, như thể có gì đó vừa thoát ra khỏi một nơi bóng tối âm u hay sa đọa trong tâm hồn mình.
Trí tưởng tượng của tôi gợi lại những giấc mơ đã quên từ bao năm tháng cũ của mình, hoặc có thể là đang sống dậy một sự thật như mơ từ một khoảng trống chưa được biết trước trong tâm trí tôi. New-Age là như thế, nó có thể làm bạn và tôi trở thành kẻ mơ mộng mang những tâm hồn được cứu rỗi giữa "Thời đại mới".
Nhạc sĩ Đỗ Bảo - Thể thao Văn hoá