Làm sao để Lành Mạnh?

Clint Eastwood - Tính cách Mỹ đích thực! (phần 2)

Trần Quốc Khánh | Ngày 29/07/2010 | 47 lượt xem
[SupBapCai.com] Những tác phẩm hay thường đến trước khi các đạo diễn chạm mốc 60 tuổi. Nhưng Eastwood là ngoại lệ. Hai bộ phim mới nhất: Gran Torio (2008, đạo diễn - diễn viên chính) và Invictus (2009, đạo diễn) được thực hiện khi ông đã bước qua tuổi 80.
Clint Eastwood - Tính cách Mỹ đích thực! (phần 2)

--> xem thêm phần 1

Eastwood, sinh năm 1930, bộc lộ một quan điểm sống được định hình bởi thập kỷ mà ông sinh ra và những năm 1960. Các tác phẩm xuất sắc nhất trong khoảng thời gian từ những năm 1930 tới những năm 1940 đều mang tính giải trí và đầy lạc quan, và gắn kết bằng tầm nhìn đạo đức rõ ràng: cái thiện sẽ chiến thắng cái ác, nhưng sẽ mất một chút thời gian. Trong các bộ phim thuộc thể loại "spaghetti western" (phim miền Tây chủ yếu do người Italia đạo diễn và sản xuất) đã khiến ông trở nên nổi tiếng, cái thiện phải mất nhiều thời gian hơn để chiến thắng cái ác. Làm việc cùng đạo diễn Sergio Leone gây ảnh hưởng lớn về phong cách đối với Eastwood, người chưa bao giờ vội vàng nói thẳng chuyện gì. Các bộ phim miền Tây do người châu Âu sản xuất tiến từng bước chậm chạp và các tác phẩm của Eastwood cũng vậy. Những tác phẩm đầu tay như High Plains Drifter khởi đầu với tiếng súng, sau đó đuối dần, rồi xây dựng một cái kết hoành tráng; Pale RiderUnforgiven cũng thế. Trong A Fistful of Dollars, bộ phim làm cho tên tuổi của ông thân thuộc với mọi gia đình, một người xa lạ cao ráo, gầy gò, khó hiểu tới giúp đỡ những người dân nhập cư nghèo từ Đông Nam Á. Có những chuyện thay đổi. Có những chuyện không bao giờ thay đổi.

Là đứa trẻ đích thực của cuộc đại suy thoái kinh tế thế giới (1929-1933), Eastwood hiểu rằng tội lỗi duy nhất không tha thứ được là ngừng làm việc. Vậy nên ông không bao giờ phạm tội lỗi ấy. Ông làm tất cả các thể loại phim và ông thực hiện chúng nhanh chóng. Ông không lãng phí nhiều tiền bạc cho các vai thứ chính và ông không tiêu nhiều tiền cho các hiệu ứng đặc biệt. Ông đưa ra các tác phẩm dưới mức kinh phí và đúng thời hạn. Nếu một bộ phim thất bại, ông sẽ thực hiện một bộ phim khác, và nếu thất bại lần nữa, ông sẽ thử điều gì khác. Thế rồi, nếu sự nghiệp đạo diễn của ông “sa lầy”, ông sẽ tự thuê mình làm diễn viên. Không như Beatty và Welles, ông không có vẻ quá e ngại thất bại, cũng như không ai có cảm tưởng ông từng lưu tâm nhiều tới việc các nhà phê bình suy nghĩ gì về tác phẩm của ông. Những bộ phim đạt doanh thu phòng vé cao nhất của Eastwood – những bộ phim buồn tẻ với khỉ lông đỏ - nằm trong số những tác phẩm thành công nhất tại phòng vé của ông. Vậy đó.

William Goldman, có lẽ là tác giả kịch bản nổi tiếng nhất thế giới, từng làm việc cùng Eastwood trong Absolute Power. Ông tin rằng Eastwood, giống như Paul Newman, được lợi từ việc bị trì hoãn sự tưởng thưởng. “Lý do họ phi thường như thế là họ không thành công sớm,” ông nói. “Eastwood còn phải đào bể bơi năm 29 tuổi. Họ không phải là John Travolta. Họ không phải là Tom Cruise.”

Ông cũng chỉ ra rằng việc Eastwood có các tác phẩm chất lượng cao ở tầm tuổi cao như thế là điều chưa từng có. “Các đạo diễn hết tác phẩm hay lúc khoảng 60 tuổi,” ông nói. “Họ quá giàu hoặc không thể làm việc nữa. Và công việc suy tàn theo lẽ tự nhiên. Đó là lý do vì sao Gran Torio khiến tôi ngạc nhiên. Clint Eastwood đã gần 80 tuổi, và ông vẫn có thể làm được một bộ phim như thế. Ông ấy đang có một sự nghiệp đáng kinh ngạc nhất."

Eastwood trong Gran Torio

Clint Eastwood được xếp vào hạng mục nghệ sĩ – như Sean Connery, Judy Garland hay Van Cliburn – những người làm ra điều kỳ diệu ngay từ đầu sự nghiệp, vì thế công chúng tin rằng họ nợ ông lòng biết ơn vĩnh viễn. Công chúng không bao giờ quên A FistFul of Dollars, bởi nó đã truyền sức sống cho một thể loại đang tàn lụi và bởi Eastwood – với chiếc áo choàng chui đầu và điếu xì gà - thực sự bảnh quá. (Thể loại ấy giờ đây càng tàn lụi hơn, chỉ thỉnh thoảng trở lại với đời khi Eastwood đạo diễn một bộ phim Viễn Tây.) Giống như Bob Dylan, từng bị chửi rủa vì các album mang chủ đề tái sinh của ông hồi đầu thập niên 1980 song giờ đây được xem như một tổ sư hiểu ý, Eastwood bằng cách nào đó đã chôn vùi được vết nhơ Dirty Harry thiên hữu bám theo ông suốt thập niên 1970. (Vào thời điểm nhiều người ở Hollywood thực sự lo lắng rằng đất nước họ có thể chuyển sang chế độ chuyên chế do cảnh sát kiểm soát – trong thời chính quyền của Tổng thống Richard Nixon – Eastwood thực hiện các bộ phim tán dương một cảnh sát vô lại, nói về sự sai trái của chính quyền.) Tuy nhiên, năm tháng trôi qua, bản thân Eastwood trở nên già dặn và dần trở thành một nghệ sĩ: High Plains Drifter (1973) khởi đầu với ba vụ giết người và một vụ cưỡng dâm; The Bridges of Madison County (1995) thì không.

Trong lời biện hộ của Eastwood, thời nay, các bộ phim kiểu Dirty Harry mà một vài tác phẩm trong số đó bị nhận xét là đáng chê trách không nhiều hơn so với Hang ‘Em High. Những người vô cùng khó ưa đang làm cho cuộc sống của dân thường trở nên khốn khổ. Cảnh sát không thể kiểm soát được chúng. Trong mớ hỗn độn xuất hiện một người rối loạn nhân cách chống đối xã hội bí ẩn, tuy nhiên lại không chiến đấu trong phe chính nghĩa. Chẳng ai bận tâm khi Eastwood làm kiểu đó trong A Fistful of Dollars, High Plains Drifter, The Good, the Bad and the UglyHang 'Em High, cũng như không ai để ý khi ông trở lại chủ đề này trong Pale RiderUnforgiven. Điều đó chỉ xảy ra khi thiên thần báo thù xuất hiện trong bối cảnh thành thị mà những người theo chủ nghĩa tự do thường dân bị chọc tức. Những bộ phim miền Viễn Tây được đặt trong thời đại mà người Mỹ thấy thoải mái với bất cứ ai có súng và các tay súng lão luyện tự tay thực thi pháp luật. Các bộ phim cảnh sát vô lại thì không. Nếu ai đó tự tay thực thi pháp luật vào cuối những năm 1800, anh ta là người hùng. Nếu anh ta làm việc đó vào cuối thế kỷ 20, anh ta là một tên phát xít.

Eastwood giống các đạo diễn vĩ đại đi trước, như Hitchcock, John Huston và Don Siegel, ở một điểm là ông không bao giờ ngừng làm việc. Không như các đạo diễn nhạy cảm, có dấu ấn nghệ thuật đậm nét, những người sẽ mất vài năm nghỉ ngơi để trù tính cho tác phẩm tiếp theo của mình, Eastwood không ngừng làm phim kể từ tác phẩm đầu tay của ông năm 1971. Làm việc cùng các cộng tác viên không đổi, ông đã thực hiện các bộ phim nghệ thuật như Bird White Hunter, Black Heart, phim rùng rợn như Play Misty for Me, những bộ phim hài độc đáo như Bronco BillySpace Cowboys, phim tình cảm như Honkytonk ManInvictus, và các phim sử thi như Flags of Our Fathers. Ông đã chọn một cuốn sách tuyệt vời và thực hiện một bộ phim tuyệt vời (Mystic River), song còn ấn tượng hơn khi ông chọn một cuốn sách tệ và làm nên một bộ phim tuyệt vời (The Bridges of Madison County). Eastwood đã vượt qua một giai đoạn không ngơi nghỉ lúc dường như ông bị vắt kiệt sức, nhưng ông luôn tìm ra cách để tự bứt phá. Midnight in the Garden of Good and Evil, True Crimes and Bloodwork có vẻ thành công chóng vánh. Chúng đều là phim vứt đi. Sau đó tới Mystic RiverMillion-Dollar Baby, những bộ phim không hề vứt đi chút nào.

Số lượng tác phẩm thực sự tệ hại mà Eastwood tham gia với tư cách diễn viên hay đạo diễn, đáng ngạc nhiên là khá nhỏ. Phần lớn là do ông tránh xa phim hài: các phim cảnh sát có thể chỉ là quá tệ, nhưng với phim hài thì chẳng có giới hạn nào cả. Những bộ phim dở nhất của ông, chắc chắn là những bộ phim ông thực hiện cùng Sondra Locke, người vào vai Linda McCartney của Ngài Paul McCartney do Eastwood đóng trong một thời gian ngắn. Vẫn còn đó, bộ phim hết sức lố bịch duy nhất (không có khỉ lông đỏ) mà ông từng thực hiện là Paint Your Wagon, phim âm nhạc sai lầm năm 1969. Và ngay cả bộ phim ấy cũng có ưu điểm bù lại vì hoàn toàn vớ vẩn.

Cùng người bạn chí cốt Morgan Freeman và Matt Deamon trong Invictus

Các tác phẩm của Clint Eastwood không triết lý, khó hiểu. Ông thích làm những bộ phim, trong đó các chàng trai nhỏ đương đầu, những đứa trẻ non nớt bé nhỏ sẽ cần một nhà vô địch, một vị cứu tinh. Bản thân là người bảo thủ, Eastwood bằng cách này hay cách khác kết hợp cả quan điểm của cánh hữu và cánh tả trong các bộ phim của mình. Chính phủ là không thể tin được – một luận điểm mà các đảng viên Đảng Cộng hòa kiên trì giữ vững – nhưng cảnh sát bao giờ cũng tàn bạo và thối nát – quan điểm của đa số đảng viên Đảng Dân chủ. Trong thế giới của Eastwood, ai cũng có phần, miễn là họ không phản đối một chút bạo lực.

Ông cũng chưa bao giờ do dự lấy chính nhân vật của mình ra làm trò đùa. Trong Gran Torino, Eastwood càu nhàu, nhìn, nguyền rủa và chĩa súng suốt phim, quả là hài hước. Trong Space Cowboys cũng thế, cảnh co giật nổi tiếng được phô bày hoàn toàn.

Giống như Denzel Washington, một nam diễn viên tài giỏi hơn nhiều, Eastwood giới thiệu một hình ảnh nước Mỹ với cả thế giới mà người Mỹ hài lòng. Ông không phải là kẻ cướp (De Niro), không phải là một cậu trai quyến rũ (Richard Gere), không phải là một gã thông minh (Bruce Willis), không phải là giấc mơ của bác sĩ nha khoa (Tom Cruise), không phải là một người dễ kích động (Dustin Hoffman). Ông không tinh quái (Johnny Depp), không phải là ông chú tốt bụng (Robert Duvall), không thật thà (Harrison Ford), không kiểu cách (Tommy Lee Jones), không cuồng loạn (Al Pacino) và không phải hoàng gia Hollywood (Warren Beatty). Các nhà phê bình thường sử dụng cụm từ “báu vật quốc gia” để miêu tả những người như Michael Moore, một người Mỹ gây tranh cãi kịch liệt, chỉ là một báu vật quốc gia đối với những ai không ưa phe bảo thủ. Eastwood là một người bảo thủ hiếm hoi trong số những ngôi sao điện ảnh. Song chắc chắn ông cũng là một báu vật quốc gia. Ngay cả Michael Moore cũng biết điều đó.

Eastwood đóng bộ phim đầu tay năm 1955, vào vai một nhà kỹ thuật ở phòng thí nghiệm trong Revenge of the Creature. Đó là năm Marlon Brando và Frank Sinatra thực hiện Guys and Dolls, năm Rosa Parks từ chối nhường ghế ngồi xe bus của bà ở Alabama. Một sự nghiệp dài. Eastwood đã tồn tại lâu hơn tất cả những người cùng thời nổi tiếng, và đã vượt lên đông đảo các nam diễn viên và đạo diễn, những người từng là sao, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, tinh anh phát tỏa hơn ông.

Các đạo diễn và ngôi sao đến rồi đi; Eastwood trụ lại. Hôm nay ông vẫn làm việc, đạo diễn Hereafter, bộ phim thứ 31 của ông. “Con người phải biết giới hạn của mình” là câu thoại nổi tiếng mà ông phát biểu ở cuối bộ phim Magnum Force. Với tất cả những thể hiện bên ngoài, Clint Eastwood chưa bao giờ có giới hạn nào cả.

Theo dienanh.net

Chia sẻ với đầu bếp ý kiến của bạn qua YIM: sup_bap_cai hoặc email supbapcai@gmail.com
Share |

Thực đơn Súp...

Súp Ăn Liền

Add nich Y!M (SupBapCai), Google Talk (SupBapCai) hoặc Skype (SupBapCai.com) để nhận MỘT tin nhắn giải trí lành mạnh vào lúc 11h MỖI NGÀY (từ Thứ 2 - Thứ 7). Tin nhắn có thể là mẩu chuyện, câu danh ngôn ý nghĩa; video clips hài hước, sâu sắc; bản nhạc nhẹ nhàng,... để một ngày của bạn trôi qua không còn nặng nề, nóng nực, cau có!

Súp Ngon

Họ đã nói với Súp Bắp Cải

Tôi rất thích tác phẩm của của Jack Nicholson và McMurphy (trong phim One Flew Over the Cuckoos Nest), cảm ơn SupBapCai.com đã chia sẽ những sản phẩm tinh thần rất hữu ích. Anh Huỳnh Tấn Tài (công ty Đại Tường Phát)
Tôi có vào website SupBapCai.com và nhận được những bài rất hay, nội dung rất thú vị. Thật là những bài học bổ ích cho cuộc sống. Chị Văn Hồng Đào
Ý tưởng của anh rất hay. Nếu tiếp tục theo đuổi thì sẽ rất thành công. Mr.Nguyen Duc Anh (ITD Viet Nam)
Trang web rất tổng hợp và ý nghĩa! Chị Thu Hương (ABBank)
Nội dung website rất tuyệt, thú vị và đúng là những gì tôi vẫn đang tìm kiếm. Anh Đào Hợp Thịnh (GĐ Công ty Cổ phần Truyền thông – Giáo dục PDI)
Rất vui khi nhận được những thông tin bổ ích từ SupBapCai.com. Anh Hà Thiên Bằng (Bảo hiểm Viễn Đông)
Tôi rất thích ý tưởng và nội dung trang web của bạn. Gửi bạn 1-2 bài mà tôi sưu tầm dạy nhân viên để bạn tham khảo. Anh Hà Quốc Khánh (CEO - VIETNAM TAX)

Súp Được Order Nhiều

Phim Lành Mạnh - Chọn lọc phim cho giới văn phòng
The Foundation for a Better Life - Pass it on